Sunday, July 30, 2006

Living away from home (cont's)...

PV: Dạ thưa, người đã ngủ gần một tuần rồi ạ !

IV: Bậy bạ kô à
! Ngày nào cũng phải đi gõ bàn phím, chiều về lại phải dùng chính đôi tay ấy để rửa chén, khuya lại vắt lên trán tạo dáng ... để ngủ ... Ôi, đôi bàn tay xinh xinh ...

PV: Dạ... Con hiểu mà... Vậy chúng ta đi tiếp câu chuyện còn dang dở nhé ?...

IV: Uhm.. Thật sự, những vấn đề đó chỉ như là khúc dạo đầu của một bản nhạc du dương mang âm hưởng sự họat động của bao tử
... Có những khó khăn mà mình có thể giải quyết trong nháy mắt, nhưng có những khó khăn mà chúng ta cần phải đầu tư lâu dài về thời gian, tinh thần và vật chất ...

PV: Dạ... Nghe rất "Mac-Lenin"
... Vậy ý của người là?...

IV: Uhm, những khó khăn đó thì sá gì so với chuỗi ngày đen tối sau đó... Hãy nghĩ một người phụ bếp giỏi như ta
, vậy mà sáng không có gì để rửa vì tối hôm qua ăn pizza , trưa chỉ rửa mỗi cái tô vì hồi sáng ăn mì gói , tối rảnh rang xem ti vi vì hồi trưa lỡ ăn hamburger ... Ôi, một vòng xoáy của những món ăn mà người sính ngọai thường gọi là "fastfood" hay "instant food", còn ta thì gọi là "thức ăn nhanh" ...

PV: Chà... Vòng xoáy vô tận
...

IV: Ờ, thì sống trong cuộc đời, đôi khi chúng ta dường như bị cuốn vào một vòng xóay cho chính mình tạo nên
, nếu không kịp thức thời, không kịp thóat ra khỏi vòng xoáy đó, chúng ta sẽ đến một tâm điểm, điểm lặng ... Nơi đó chúng ta tìm cảm giác được an tòan cho bản thân nhưng xung quanh ta không còn ai thân quen nữa ... Và ta đã trở thành một người khác ... "Isolation, is not good for me... Isolation, I don't want to... sit on the lemon tree..." ...

PV: Dạ nghe hay wé... Nhưng con hiểu chết liền ...

IV: Ờ, thì nếu ta hiểu thì đâu còn ở đây mà khua tay múa phím nữa
...

PV: Dạ, vậy người đã thoát ra khỏi vòng xoáy đó như thế nào ạ
?

IV: Ây da, ta nói vòng xoáy là cho nó ghê gớm vậy thôi, chứ xoáy hoài cũng phải chóng mẹt chứ
... Mì gói có bao nhiêu đâu mà xoáy hoài , Pizza với Hăm thì xoáy cỡ 2 ngày liên tục là thấy  rồi... Nói chung là trời cũng thương kẻ ngu ngu nên...

PV: Dạ, cái này bà mẹ ta hay nói: "Thánh nhân đãi ngộ kẻ ngu ngu" ...

IV: Ngu cái đầu mày chứ ngu
! Dốt tiếng Việt thấy ớn ! "Thánh nhân đãi ngộ kẻ khùng khùng" ... Câu này ông cha ta mới hay nói, nhớ chưa???!!!

PV: Dạ... Nhớ rồi
... Rồi sao nữa ạ?...

IV: ... Thì một ngày nọ, liếc mắt trông ngang thấy cái bảng
, ghi: "Tại đây có bán từa lưa" ... Vậy là ta xông vào, mua về tất cả những nguyên vật liệu tốt nhất để chuẩn bị cho một bữa ăn thịnh soạn: nào hành tây, hành lá, nào bắp sú, ớt xanh, dưa leo, nào thịt bò, thịt heo, thịt gà, nào chuối, táo, dâu... Cộng với những kinh nghiệm gom góp được từ bộ phim Đại Hàn "Nàng Dea Jang Geum"  và từ người mẹ thân yêu , ta lao nhanh về nhà với một cảm xúc lâng lâng khó tả bằng những ký tự UTF-8 này...

PV: Dạ, đúng là "Thánh nhân đãi ngộ kẻ ngu ngu"... Vậy ra đó là điểm bắt đầu của những chuỗi ngày say mê "rửa chén, rửa rau, xắt hành..." trong "gian bếp chính" của người rồi
!

IV: Ngu cái lu
! Khùng! Khùng! Nhớ chưa ???

PV: Áh, xin lỗi, con quên mất tiêu
...

IV: Ừh... Đúng vậy... Đó là điểm đầu của một đoạn thẳng dài khoảng 2 tháng rưỡi, nhưng nó chỉ là một điểm trên vector của đời ta
... Hmm, đủ phức tạp để suy nghĩ ... Hãy xác định cho mình một điểm đầu, một điểm cuối để định ra phương hướng... và hãy nhớ tất cả những điểm còn lại không bao giờ là điểm đầu, điểm cuối để phấn đấu kô ngừng , đạt được ước mơ nhỏ nhoi : Có vợ và 3 con, lon ton trên con đường, đứa bự xách cái giỏ, trong giỏ đựng những gì? Cái MP3 sắp mua , cái...

PV: Dạ, người nói vậy là chúng con hiểu rồi... Đúng là sống xa nhà đôi khi làm người ta trở nên tự lập hơn, mạnh mẽ hơn, triết lý hơn
...

IV: ... và đơn giản là dam dang hơn
...

PV: Gì ạ ?? Dam đãng hơn ??...

IV
: Áh cái thằng này
!! "Đảm đang" chứ! Mày nghĩ bậy gì vậy con?? Trời ơi!...

PV
: Áh...
Dạ ... Dạ... Vậy coi như chúng ta đã đi được gần nửa chặng đường rồi... Như đã giới thiệu, chủ đề hôm nay là "Lan man", í lộn, "Tản mạn"... cho nên đã đến lúc chúng ta cần đi sâu vào những cái tinh tuý, cốt lõi của "Ẩm thực Phương Đông cho những người sống ở Phương Tây" rồi ạ ....

IV: Ừhm, đúng rồi... Mục tiêu là làm sao để có những món ăn ngon mà bổ và rẻ, làm sao có những món ăn rẻ mà bổ và ngon
, rồi làm sao có món ăn bổ mà...

PV: (Whisper ) Đủ rồi nha, nãy giờ tuy hông hiểu nhưng ráng nhịn đó nha... Lộn xộn nữa là vỡ mỏ
...

IV: (Whisper ) Ôi, lại một phương pháp đấu tranh sự "tản mạn" bằng phương pháp "bạo lực cách mạng"
..

IV: ... rẻ và ngon
!

Boô...ốp (vào mặt) ! Cạch (gãy cái răng)!... Tong... Tong (tiếng răng rớt xuống sàn)... Tỏng... Tỏng (tiếng máu nhỏ giọt xuống sàn)
...

PV: Ối, ối ối... con xin lỗi 
, con mỏi quá, vươn vai một cái, kô để ý nhưng ai ngờ cái cùi chỏ nó có mắt ... í lộn, hổng có mắt , nó lao nhầm cái hàm của người ... huhu ... Bác sĩ đâu, mau, mau... bông băng, thuốc đỏ... khiêng Đại phụ bếp vào phòng nghỉ ...

IV: ... mày
... mày ... mày ... Ông cho mày chờ 1 tuần tiếp nha con ... Huhuhu ...


Gãy cái răng sữa rồi ... Keke... Hôm nay dừng ở đây... Mai mốt tiếp
...