Saturday, June 30, 2007

Xin lỗi...

Invisible dạo này không có nhiều thời gian để hàn thuyên với các bạn (câu cửa miệng cho mỗi entry), nhưng vì lỡ hứa với một người bạn () là sẽ viết entry này, cho nên mạo phạm *xin* các bạn của mình nghía nghía rồi *comment* cho ...

Thật sự mình viết entry này không phải để *xin lỗi* ai hết, chẳng qua mục đích là để *xin lỗi* các bạn vì đã làm các bạn hiểu nhầm là mình đang muốn *xin lỗi* ai đó!... Ke ke... Sau đây là mở bài cho phần thân bài...

Ừhm... Sống trên đời này cần có một tấm lòng? Để làm gì các bạn biết kô? Không phải "để gió cuốn đi" mà để chia sẻ với những người mình thương và những người thương mình... Khi ai đó vì một lý do gì đó mà giận mình, mình phải xin lỗi người đó ... Khi người nào đó làm điều sai trái với một người khác, mình phải thay mặt người đó để xin lỗi người kia ... Khi bản thân người đó làm gì đó có lỗi với mình, mình cũng nên xin lỗi người đó! ... Bạn tự hỏi tại sao mình kô hề gây ra lỗi lầm gì... mà lại đi *xin lỗi* như là Invisible *xin comment* của các bạn vậy ? Câu trả lời nó nằm ở trong cái "tấm lòng" mà khi nãy Invisible đề cập đó...

Trước khi đi xa hơn, chúng ta cần phải xây dựng một cơ sở hạ tầng vững chắc... Đó chính là kiến thức căn bản về "lỗi"...

"Lỗi" - Định nghĩa và Nguồn gốc:

- Theo Triết học phương Đông, *lỗi* có thể coi như là một dạng *ý thức/tinh thần*, nó tồn tại độc lập với *vật chất*, cho nên bạn không thể dùng "vật chất" (quà cáp...) để *xin lỗi* được, bạn phải xin với một *tấm lòng* chân thành ở trên ...
- Theo định luật bảo toàn *lỗi* của triết học phương Tây: *lỗi* không tự sinh ra cũng không tự mất đi, nó chỉ chuyển từ người này sang người khác ...
- Theo Code Complete của Steve McConnel, *lỗi* là một *new feature* nhưng hông có trong bản software spec nào ...

Ui... Thật sai lầm khi chúng ta lại hiểu *lỗi* như là một con *bug*, một "new feature" của phần mềm, vì nó là một dạng vật chất vô hình... Nhưng nếu hiểu theo dạng "Bug này của mày! Fix đi! ", "Bug này không phải của tao! Không biết! " thì chúng ta đã ngộ được thế nào là *lỗi* rồi đó ...

Vậy nguồn gốc và xuất xứ của lỗi là ở đâu? Đó là do con người tạo ra! Bạn cần nhớ lại "ý thức" chỉ xuất hiện khi có con người bằng cách dùng *lỗi template* để auto-generate, đó là chưa kể dùng các giao thức communication đơn giản như: nói, gán, ép, la, mắng... để truyền tải *lỗi* từ nơi này sang nơi khác... Ngoài ra, nếu quan niệm *lỗi* như trong lĩnh vực phần mềm ở trên thì có thể thấy thêm một khía cạnh gây ra lỗi đó là: vô trách nhiệm với con *bug* của mình ...

Hmm... Đó mới chỉ là xuất xứ của "lỗi"... Chúng ta sẽ tìm hiểu sâu hơn về "lỗi" ở phần sau...

"Lỗi" - Những vấn đề liên quan:

Trở lại vấn đề Invisible đã đề cập ban đầu: Tại sao chúng ta lại phải xin lỗi?

Ừh, ai ai đang sống cũng sẽ có một vài mối quan hệ: mối quan hệ huyết thống, quan hệ gia đình, quan hệ bè bạn, quan hệ đồng nghiệp, quan hệ xã hội... Các bạn cũng phải nhớ là không phải "quan hệ" nào cũng liệt kê được, ví dụ: thể xác, tình dục... (Í da... Lại nói bậy rồi!... )... Vậy làm sao chúng ta giữ gìn mối quan hệ đó được bền chặt theo thời gian? Làm sao chúng ta chống lại những tác động khách quan (và chủ quan) nhằm bẻ vụn mối quan hệ? Ừh, câu trả lời đó là "năn nỉ" và "xin lỗi" (đây là 2 bí kíp Invisible thường dùng để duy trì mối quan hệ luôn tốt đẹp ...)... Các bạn có thể nói "năn nỉ" là một hình thức cao hơn của "xin lỗi", điều này cũng đúng... nhưng ở đây Invi muốn nhấn mạnh tầm quan trọng của *xin lỗi*, cho nên mới liệt kê nó ngang hàng với "năn nỉ" thôi! ... Được rồi, chúng ta đi tiếp...

Àh, nãy giờ bạn hiểu thế nào về "xin lỗi" rồi? Hmm, có lẽ bạn sai rồi đó... Invisible nhắc lại: *xin lỗi* thì cái *lỗi* đó không phải do ta gây ra, nó chẳng phải là *lỗi* của ta, mà nó là của cái người mà ta đang *xin*, do đó, khi *xin lỗi*, bạn chẳng mất gì hết!... Nhớ lại đi! Đó đâu phải lỗi của các bạn!! Hehehe ...

Do đó, để trả lời cho câu hỏi: "Tại sao chúng ta lại phải xin lỗi?"... Các bạn có thể đọc to dõng dạc câu sau: *Xin lỗi* là vì chúng tôi là người biết quan tâm, vị tha, sẻ chia với những lỗi lầm của người đời... Chúng tôi là những con người biết trân trọng lỗi lầm của người khác... Dễ tha thứ cho những sai lầm của họ gây cho chúng tôi!...

Hết rồi!

Ây da... Vậy từ rày về sau, ai mà ngỏ lời *xin lỗi* (của các bạn) thì các bạn nhớ đừng có cho, vì *lỗi* nó quí giá lắm, người đi "xin" cái "lỗi" đó lại càng trở nên tốt đẹp hơn ta khi xin được cái "lỗi" đó của ta ... Hehehe...

Kem đánh răng:
P/S: Từ giờ, ai giờ muốn "xin lỗi" Invisible thì làm ơn thêm chữ "nhận" nhá: "Em xin nhận lỗi với anh Invisible!" ...

Cuối tuần vui vẻ! ...

Thursday, June 7, 2007

Thất vọng về đàn ông Việt?!!

Trước hết, Invisible xin cảm ơn những người bạn "hâm" mộ blog của mình , mặc dù hông viết blog thường xuyên nhưng pageview vẫn tăng đều đặn, Invisible biết điều đó là cả một sự cố gắng kô ngừng của các bạn ... Một lần nữa xin nhận một lạy cảm ơn ...

Và hôm nay, vô tình Invisible nhận được một cái link từ người bạn với description là "..." dẫn đến trang VnExpress (ghê quá hông dám nói), với bản chất tò mò ham tìm hiểu, Invisible kô ngần ngại click dzô... Tin gì vậy? Hehe... "Nguyệt Ánh thất vọng vì đàn ông Việt"... Với cái description của anh bạn Invi quăng cộng với cái tít hay hay này (mà mình cũng đã từng có dịp biết những cái tương tự), Invisible lăn vào đọc thử (trước giờ đọc tít xong, tin nào nhảm là mình copy link và spam nguyên cái group MT2K liền, hông có đọc nội dung đâu )... Tuyệt vời, spam cho cả cái list MT2K và Girl-BK.. Thủy điên sau đó xông vào cười cạch cạch vài cái và hứa tối viết blog (đã viết, và bị thằng Tủn chửi dzữ quá nên xóa mất rồi)... Hehehe...

Khi nãy bức xúc lắm, vì cũng mang tiếng là "đàn ông Việt" mà... Giờ thì hông thấy bức xúc nữa mà là khinh bỉ ... Hehehe... Xin lỗi nếu dùng từ hơi nặng... Nguyệt Ánh, em là ai? Em là ca sĩ! Em có học hông? Dạ em có, em giỏi lắm, sợ lấn lướt người ta nữa ấy chứ! Vậy sao mà em... (tí cuối nói tiếp )...

Này nhé, kô thể gọi là "em", vì với một loạt các mối tình "em" đã trải qua thì Invisible phải gọi bằng "bà"!!... Nhưng thôi, gọi bằng chị cho nó trẻ vì chị vẫn chưa có chồng, chị vẫn đang tìm một con đường, tìm một lối đi... ra nước ngoài (chứ kô phải đi "ngoài" ra nước )... Một người đàn ông, kô, một người chồng *ngoại*... Ừh, chị hông cần sự nâng niu, bao bọc của người yêu đâu , cái chị cần là làm sao để bộc lộ cá tính mạnh mẽ của mình đối với người mình yêu ... Cái chị cần ở người đàn ông cũng hông phải là một chỗ dựa, càng hông phải là tiền (vì chị có thể "làm" ra tiền mà)... Cái chị cần là anh ấy phải cầu tiến, tiến lên ngày qua ngày (đặng đủ "lực" mà bỏ chị và theo người "ngon" hơn chị )... Àh, mà cái chị cần là được yêu thương, được yêu mãi trong sự lãng mạn ... Những lý do của chị tuy có chút ít mơ mộng và mâu thuẫn lẫn nhau nhưng nói chung là cũng hợp tình... Vậy mà, chị nói chị quen một anh người Việt, tuy cả 2 nói tiếng Việt nhưng lại hông hiểu nhau ... Trong khi chị gặp anh Singapore, nói tiếng nhăng xị gì đó thì chị lại hiểu (chắc yêu nhau bằng ánh mắt và cử chỉ)... Cả hai tôn trọng lẫn nhau bằng cách A nói thì B nín , B nói thì A nín (nói có hiểu gì nhau hông mà nói cho lắm)... Vậy là chị nhận ra anh ấy là người đem lại cho mình nhiều cảm hứng, anh ấy tôn trọng mình... Anh ấy tuyệt vời hơn những người yêu trước của chị... Hứ, nhắc lại là đừng tưởng chị cần tiền , vì chị có thể "cua" được nhiều người giàu hơn anh ấy (cái này thì kô thể phủ nhận được, ca sĩ có tiếng () và ngoại hình mà)... Cái chị cần là một người đàn ông đáp ứng nhu cầu bình thường của người phụ nữ (nhu cầu gì gọi là bình thường ta?), nhưng những người đàn ông VN thì hông có đủ đâu! Hehe... Chị liệt kê một loạt các thứ chị cần và kô cần ở một người đàn ông mà em mắc cười quá, nó giống cái câu: "Ăn cái này thì chỉ được cái mập thôi chứ bổ béo gì" ...

Và rồi sau khi lấy mẫu là những người chị quen/và cưa chị, dùng nội suy "Vơ-đũa-cả-nắm" (đây là phương pháp tổng quát để giải quyết một bài toán nội suy) để ra một công thức tổng quát đại ý là "Thất vọng về đàn ông Việt"... Chị à, những người có chút kiến thức hông ai muốn lấy một người vợ là ca sĩ đâu, vì ca sĩ bây giờ nó khác hồi xưa, giờ kô đơn giản chỉ là kiếp cầm ca, đêm đêm phòng trà... mà giờ còn có liên quan đến phòng the... ai mà lường được! ... Đó là chưa kể những người mà chị đã gặp đó kô có kiến thức về Địa Chất (đào mỏ, kiếm tiền của chị chẳng hạn) thì cũng có kiến thức về Software Testing (ngành của em, kiểm nghiệm hết "phần mềm" này đến "phần mềm" khác ấy mà ...) hay gì gì đó thôi ... Nhưng bầy đó hông phải là những người tốt nhất đâu chị, không gian lấy mẫu của chị còn hạn hẹp quá, chị kô thể thấy những người tốt như Invisible đâu (có thấy cũng kô với tới được nữa là ) ... Do đó kô ai trách chị lấy chồng ngoại nếu chị cứ im ỉm mà lấy, nhưng cái cách chị ti toe trả lời phỏng vấn để cổ súy cho cái tinh thần sính chồng ngoại và bài trừ chồng nội thì chịu hông nổi ... Àh, nói như cái anh bạn kia của Invi, "Thời này ca sĩ đa số là có học, nhưng mà vô văn hóa quá!" ...

Ôi, cũng là những điều nghe thấy mà đau đớn lòng!...

P/S: Ai ca sĩ thời đại mới hông dzô chửi à nghen! Biết là xóa ráng chịu! (Invi cũng đang vơ đũa, nhưng lần này chỉ trúng chiếc Nguyệt Ánh thôi )