Mấy hôm cứ đọc cái blast/status của thằng haugtycool: "Nếu Trung Quốc xâm lược Việt Nam, có bao người đủ cam đảm cầm súng chiến đấu?" thì thấy ngại ngại, vì theo suy nghĩ trong lúc này, mình sẽ kô can đảm cầm súng ra chiến đấu... Điều đó có bình thường không?
Thật ra sự quan tâm của Invisible đến Trường Sa - Hoàng Sa chính xác là chỉ trong vòng một tháng nay khi tụi Ba Tàu nó tuyên bố thành lập Tam Sa thôi (và có lẽ là theo "phong trào"?...). Trước đó tuy kô đến nỗi mù thông tin về TS & HS, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức độ chửi đổng thằng Ba Tàu vài câu với bạn bè... Vì sao có sự thay đổi như vậy thì Invisible cũng không giải thích được... Kô biết câu nói của Bác Hồ có ý nghĩa gì trong lúc này kô: "Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là một truyền thống quý báu của ta. Từ xưa đến nay, mỗi khi Tổ quốc bị xâm lăng, thì tinh thần ấy lại sôi nổi, nó kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy hiểm khó khăn, nó nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước"...Yêu nước à? Kô dám tự nhận là người yêu nước... Ai nói mình tự phát cũng được, a dua cũng được, nhưng chắc chắn kô ngoảnh mặt làm ngơ trước những gì đang xảy ra mà ảnh hưởng đến quê hương của mình!
Vậy bạn sẽ làm gì khi đứng trước việc TQ đang từ từ lấn chiếm đất nước ta, cụ thể là vấn đề Trường Sa và Hoàng Sa?
Có người thì nói sẽ bài trừ hàng Trung Quốc, có người thì tham gia biểu tình, có người thì đi làm những công việc thiết thực như học hành, kiếm tiền làm giàu cho đất nước, có người thì dửng dưng... Và ai cũng có cái lý của họ...
Vậy Invisible thì sao? Thực tình thì chẳng biết làm gì để giúp cả! Có chăng thì đọc những bài blog, những bài thảo luận của người ta để hiểu biết hơn về tình hình HS & TS... Có chăng thì đi theo thằng haugtycool uống cafe rồi tham gia biểu tình "cho vui" vì đơn giản Invisible chỉ nghĩ đến ý nghĩa của nó cũng giống như là việc tuyên truyền cho những người dân đang say sưa vật lộn với miếng cơm manh áo: xin hãy quan tâm một chút về tình hình của đất nước!... Hê, nói chung chẳng làm được gì cả!
Có lẽ ko ít người cũng suy nghĩ giống Invisible... Vì sao? Có lẽ là vì... sợ! Sợ vì bản thân mình kô thể làm nên việc lớn, sợ vì suy nghĩ của mình chưa chín chắn bao quát hết được mọi khía cạnh của vấn đề và từ đó làm những việc kô đúng đắn... và Invisible còn sợ vì có thể ảnh hưởng đến những người thân của mình! Chính vì vậy, đối với vấn đề Trường Sa và Hoàng Sa, nếu còn quan tâm, nhà nước lúc này kô thể đứng yên để cho mỗi người dân với những cuộc biểu tình tự phát như vậy được! Cần có những đường lối chính sách rõ ràng, thuyết phục... Cần có những người đủ bản lĩnh, tài năng và đạo đức để dẫn dắt cả một dân tộc vượt qua giai đoạn này...
Hehe, suy nghĩ lại rồi... Trả lời cho thằng em: Nếu Trung Quốc xâm lược VN, huynh sẽ kô cầm súng chiến đấu, kô phải vì sợ chết hay vì kô can đảm, mà vì khả năng & sức lực của huynh chỉ có thể cống hiến cho đất nước qua những module "Điều khiển thủy lôi bằng... telephone line", hoặc "Điều khiển đường đi của hỏa tiễn bằng... bluetooth"...
Hehehe... Kô là "big talk", ở trên chỉ là suy nghĩ của một coder về Trường Sa và Hoàng Sa mà thôi